(Yeu.vn) – Tôi không ngờ chỉ một đêm dọn về nhà mẹ đẻ, chồng đã đưa đồng nghiệp nữ về chính ngôi nhà của mình.
Tôi là nhân viên văn phòng, làm trong lĩnh vực hành chính – nhân sự tại một công ty tư nhân. Chồng tôi làm cùng công ty nhưng ở bộ phận chiến lược kinh doanh. Anh hơn tôi gần một con giáp, chững chạc, khéo ăn nói và có phần từng trải.
Ngày còn yêu, tôi từng nghe không ít lời xì xào từ đồng nghiệp rằng anh “không phải dạng vừa”, tính tình hay trêu đùa, có nhiều “em gái mưa”. Khi đó, tôi lại phớt lờ, cho rằng người ta ghen tị. Tôi tin vào sự theo đuổi nhiệt tình của anh, tin rằng khi đã chọn tôi, anh sẽ khác.
Chúng tôi kết hôn sau hơn 1 năm tìm hiểu. Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi khá êm ấm. Anh vẫn quan tâm tôi, đi đâu cũng thông báo và luôn về nhà đúng giờ. Tôi từng tự hào cho rằng mình đã “trói chân” được anh, “lãng tử cũng có ngày quay đầu”.
Rồi chúng tôi đón con gái đầu lòng. Sau khi nghỉ thai sản gần 1 năm, tôi quay trở lại làm việc. Khoảng thời gian nghỉ sinh khiến tôi bị chững lại một chút, nhưng tôi nhanh chóng lấy lại nhịp. May mắn là năng lực của tôi được ghi nhận, sếp đánh giá cao, giao thêm nhiều việc quan trọng. Tôi dần có vị trí nhất định trong cơ quan.
Nhưng cũng chính lúc đó, tôi bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi từ chồng. Anh ít nói hơn. Những cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng không còn nhiều như trước. Chúng tôi gần như không còn sự gần gũi.

Chỉ một đêm rời đi, tôi phát hiện chồng đưa đồng nghiệp nữ về nhà (Ảnh minh họa: iStock).
Ban đầu, tôi nghĩ do con còn nhỏ, cả hai đều mệt mỏi, bận rộn nên chuyện đó bị gác lại. Nhưng rồi, một tháng, hai tháng… kéo dài đến cả năm, mọi thứ vẫn lạnh lẽo như vậy. Những lần tôi chủ động, anh chỉ nói: “Anh mệt, để hôm khác”. Nhưng “hôm khác” ấy không bao giờ đến…
Cũng trong khoảng thời gian đó, bộ phận của chồng tôi tiếp nhận một nhân viên nữ mới. Tôi không để ý nhiều cho đến khi thấy anh bắt đầu đi sớm về khuya. Anh nói công việc dạo này nhiều, phải ở lại công ty làm thêm. Nhưng rồi, những lần như vậy xuất hiện dày hơn. Có hôm 10-11h đêm anh mới về, nói vài câu qua loa rồi lăn ra ngủ.
Trong khi đó, tôi vô tình thấy cô đồng nghiệp mới thường xuyên đăng trên Facebook về việc “cống hiến hết mình cho công việc”, “ở lại công ty đến khuya”… Những mốc thời gian trùng khớp đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi bắt đầu để ý hơn về những lần anh cầm điện thoại nhắn tin, ánh mắt lảng tránh khi tôi lại gần, những cuộc gọi anh bước ra ban công nghe và cả những lần anh tắm rất lâu khi vừa về đến nhà. Cảm giác bất an cứ lớn dần lên trong tôi.
Một lần, không kiềm chế được, tôi hỏi thẳng chồng và nhắc đến cô đồng nghiệp mới, anh lập tức gắt lên: “Em đừng suy diễn rồi ghen tuông vớ vẩn”.
Câu nói ấy khiến cuộc trò chuyện của chúng tôi biến thành cãi vã. Càng nói, anh càng bênh vực cô gái kia. Còn tôi, càng nghe càng thấy mình như kẻ thừa thãi trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Nghĩ lại quãng thời gian gần đây, tôi mới thấy có những dấu hiệu mình đã bỏ qua. Chồng tôi nhiều lần nói tôi nên nghỉ việc hoặc làm ít lại để chăm con, rằng phụ nữ không cần cố gắng quá, chỉ cần lo cho gia đình là đủ.
Lúc đầu, tôi nghĩ đó là sự quan tâm. Nhưng càng về sau, mỗi khi tôi nhắc đến công việc hay những gì mình đạt được, anh lại tỏ ra khó chịu. Tôi dần nhận ra, có lẽ anh không quen với việc vợ mình trở nên độc lập và có vị trí riêng.
Còn cô đồng nghiệp của anh thì khác. Cô ấy trẻ hơn, lúc nào cũng tỏ ra cần được hướng dẫn, cần một người dẫn dắt. Có lẽ chính điều đó đã vô tình chạm vào tâm lý của chồng tôi – một người luôn muốn mình là chỗ dựa.
Đỉnh điểm là một tối, sau khi cãi nhau lớn, tôi thu dọn vài bộ quần áo, bế con về nhà mẹ đẻ. Tôi nghĩ cần cho cả hai một khoảng lặng. Đêm đó, anh không gọi, không nhắn tin hỏi han.
Sáng hôm sau, khi tôi vừa dậy thì nhận được tin nhắn từ cô hàng xóm cạnh nhà. Cô hỏi tôi: “Hôm qua nhà cháu có khách à? Cô thấy có chiếc xe lạ đỗ trong sân”. Câu hỏi khiến tôi sững lại bởi nhà tôi vốn ít khi có khách, nhất là buổi tối. Tôi hỏi kỹ hơn về chiếc xe. Khi nghe cô mô tả màu xe, kiểu dáng, tôi đứng hình bởi những chi tiết rất giống xe của cô đồng nghiệp kia.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhờ cô hàng xóm nếu tiện thì chụp giúp tôi một tấm ảnh. Một lúc sau, điện thoại tôi nhận được hình. Tôi mở ra, tay run lên bần bật khi biển số xe hiện rõ. Không sai một con số, đó chính là xe của cô đồng nghiệp đó. Tôi không khóc nổi, chỉ thấy đầu óc trống rỗng.
Sáng hôm sau nữa, tôi dậy từ rất sớm. Tôi không về nhà mà ra quán cà phê đối diện, chọn một góc khuất nhìn thẳng sang cổng. Tôi ngồi đó, gọi một cốc cà phê nhưng không uống nổi. Tim đập liên hồi, mắt không rời khỏi cánh cổng quen thuộc.
Đến gần 7h, cánh cổng mở ra. Và rồi, cô đồng nghiệp của chồng tôi vừa đi vừa đeo khẩu trang che kín mặt. Cô ung dung dắt xe, nổ máy rồi rời đi như thể đó là một nơi quá đỗi quen thuộc.
Tôi ngồi đó chết lặng. Khoảnh khắc ấy khiến mọi nghi ngờ, mọi giả thiết trong đầu tôi đều vỡ tung. Tôi không biết họ đã làm gì trong ngôi nhà đó suốt đêm. Nhưng hình ảnh cô ấy bước ra từ cửa nhà tôi vào buổi sáng đã đủ giết chết mọi thứ.
Người đàn ông mà tôi từng tin tưởng, từng nghĩ sẽ cùng mình đi đến hết cuộc đời, hóa ra lại dễ dàng mang một người phụ nữ khác về nhà khi vợ vừa rời đi. Tôi vừa giận, vừa đau, vừa thấy mình như một kẻ thất bại.
Nhưng khi bình tĩnh lại, tôi nhận ra mình không thể dễ dàng buông bỏ khi con còn quá nhỏ. Tôi không muốn con lớn lên thiếu vắng cha, cũng không biết phải đối diện với gia đình hai bên ra sao nếu hôn nhân đổ vỡ.
Tôi đã ngoài 30 tuổi, không còn nhiều cơ hội để bắt đầu lại. Rời đi thì không đủ can đảm, nhưng ở lại, mỗi lần nghĩ đến việc anh và người phụ nữ kia đã ở trong chính ngôi nhà của mình, tôi lại thấy nghẹt thở.
Tôi không biết mình nên làm gì lúc này. Tha thứ thì không đủ bao dung, mà buông bỏ lại không đủ mạnh mẽ. Tôi đang mắc kẹt giữa hai lựa chọn: Tiếp tục một cuộc hôn nhân đã rạn nứt hay vứt bỏ để tìm lại sự bình yên cho chính mình?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
0 Nhận xét