Header Ads Widget

Responsive Advertisement

Không muốn lấy vợ vì dây dưa với phụ nữ có chồng hơn 16 tuổi

(Yeu.vn) – Tôi biết mối quan hệ này không có tương lai rõ ràng. Con đường chúng tôi đi không có điểm chung, nhưng suốt 2 năm, chúng tôi vẫn không dứt hẳn được.

Tôi năm nay 28 tuổi, sống ở một tỉnh miền Nam. Ở quê, bạn bè cùng lứa với tôi đã lập gia đình, còn tôi chưa từng nghĩ đến chuyện lấy vợ, sinh con. Dịp Tết vừa rồi, bố mẹ hối thúc tôi dẫn bạn gái về ra mắt, nhưng tôi chỉ biết im lặng cười trừ cho qua chuyện.

Nhiều lý do khiến tôi trì hoãn việc xây dựng gia đình, nhưng khó mà kể cùng ai. Điều khiến tôi trăn trở nhất là dường như tôi chỉ bị thu hút bởi… những người phụ nữ hơn mình rất nhiều tuổi.

Thời đôi mươi, tôi chưa bao giờ có mối quan hệ nào kéo dài quá 6 tháng với những cô gái cùng lứa. Sau này, tôi có quen biết một vài phụ nữ hơn tuổi nhưng sâu sắc nhất thì đến hiện tại có 2 mối tình.

Bốn năm trước, tôi từng vướng vào một mối quan hệ với một người phụ nữ hơn tôi 8 tuổi. Chị ấy đã có gia đình. Chúng tôi qua lại với nhau một thời gian thì chị quay về với chồng.

Sau đó một thời gian ngắn, cả hai lại qua lại lần nữa. Cứ như vậy, chúng tôi hợp rồi tan. Một lần, chồng chị ấy biết chuyện, gặp tôi nói chuyện nhẹ nhàng, yêu cầu tôi sống biết điều. Từ đó chúng tôi dừng lại.

Không muốn lấy vợ vì dây dưa với phụ nữ có chồng hơn 16 tuổi - 1

Tôi thường vướng vào mối quan hệ với những phụ nữ hơn tuổi đã có gia đình (Ảnh minh họa: Pinterest).

Cách đây hơn 2 năm, tôi quen một người phụ nữ hơn tôi 16 tuổi. Chị sinh năm đầu 8X, còn tôi sinh năm 1998. Thời điểm gặp nhau, chị đang sống ly thân với chồng, một mình xoay xở làm ăn ở Đồng Nai. 

Chúng tôi quen nhau rất tình cờ. Tôi lên Đồng Nai phụ công việc cho người quen. Một lần đi ăn tối, tôi gặp chị ở quán của người bạn chung. Lần đầu nói chuyện, tôi chỉ thấy chị là một người phụ nữ điềm tĩnh, ít nói nhưng ánh mắt có gì đó rất buồn.

Sau hôm đó, chị chủ động kết bạn Facebook với tôi. Ban đầu chỉ là vài câu hỏi thăm xã giao. Nhưng rồi những cuộc trò chuyện ngày càng dài hơn. Chị kể về cuộc hôn nhân lạnh nhạt, về cảm giác sống chung mà như hai người xa lạ và hành trình đi đến việc ly thân chồng.

Tôi kể về công việc bấp bênh, về việc bạn bè cùng tuổi đã tính chuyện cưới xin còn tôi thì không thấy mình thuộc về con đường đó.

Có lẽ chúng tôi tìm thấy ở nhau sự đồng cảm. Tôi không bị chị xem là một thằng nhóc nông nổi. Ngược lại, chị nói chuyện với tôi như một người đàn ông thực thụ, chị hạnh phúc khi được tôi che chở. Còn tôi, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác được một người lắng nghe, tin tưởng mình là thế nào.

Những lần tôi lên Đồng Nai, chị thường nấu cơm cho tôi ăn. Không phải cao lương mỹ vị, chỉ là những bữa cơm gia đình rất bình thường. Nhưng cảm giác có người chờ mình về, hỏi hôm nay làm việc có mệt không… khiến tôi thấy ấm áp.

Có lần chị bị sốt, tôi chạy xe giữa đêm đi mua thuốc. Lúc đó tôi không nghĩ mình đang “qua lại” với một người phụ nữ lớn tuổi, tôi chỉ thấy mình muốn chăm sóc cho người đó.

Chúng tôi chưa bao giờ nói rõ “yêu nhau” hay “sẽ đi đến đâu”. Mối quan hệ cứ mập mờ như vậy thời gian dài. Chị ấy từng nói: “Chị không dám ràng buộc em. Em còn trẻ”. Nhưng rồi mỗi khi tôi tỏ ý muốn dừng lại để mọi thứ rõ ràng hơn, chính tôi lại không làm được và tiếp tục đến bên chị.

Hai năm qua, cũng có lúc tưởng như chúng tôi đã chấm dứt. Tôi về lại tỉnh nhà làm việc ổn định, hạn chế liên lạc. Nhưng chỉ cần một tin nhắn hỏi thăm, mọi cảm xúc lại quay về, chúng tôi lại tìm cách hẹn gặp nhau dù cuộc hẹn ngắn ngủi. Nhiều lúc chông chênh trong cuộc sống, những cuộc gọi đêm khuya chia sẻ chuyện công việc, gia đình, sức khỏe của chị khiến tôi được an ủi rất nhiều.

Tôi chưa từng nhận tiền bạc hay sự chu cấp từ chị. Thứ giữ tôi ở lại không phải vật chất mà là cảm giác được thấu hiểu. Ở bên chị, tôi không bị thúc ép phải thành công trong sự nghiệp, không bị gây áp lực chuyện thu nhập, không bị hỏi bao giờ cưới vợ. Tôi được là chính mình, được chị chiều chuộng. 

Có lẽ vì vậy mà tôi sợ hôn nhân. Tôi không muốn bước vào một cuộc sống đầy trách nhiệm mà mình chưa sẵn sàng. Tôi cũng không muốn làm khổ ai nếu bản thân còn mơ hồ.

Tôi biết mối quan hệ này không có tương lai rõ ràng. Chị vẫn còn ràng buộc pháp lý với chồng. Chồng chị ấy giành quyền nuôi con nên chị cũng thường ghé nhà nội thăm con.

Tôi yêu chị nhưng nếu nói chuyển về Đồng Nai sống, xác định tương lai lập gia đình cùng chị, tôi thấy bất khả thi. Con đường chúng tôi đi không có điểm chung, nhưng suốt 2 năm, chúng tôi vẫn không dứt hẳn được.

Đôi khi tôi tự hỏi, phải chăng tôi đang tìm kiếm hình mẫu người phụ nữ từng trải để bù đắp điều gì đó trong mình? Hay đơn giản tôi chỉ sợ trưởng thành?

Vì sao tôi không thấy hứng thú với những cô gái đồng trang lứa hoặc kém tuổi, mà chỉ thấy mình dễ rung động trước những người phụ nữ hơn nhiều tuổi, những người chín chắn, từng va vấp, biết cách lắng nghe, có chiều sâu và không đòi hỏi tôi phải trở thành một hình mẫu nào cả?

Tôi không biết như vậy có phải là bất thường không. Những năm qua tôi thoải mái tận hưởng cách sống này. Nhưng năm nay, thấy bố mẹ già yếu mong tôi sớm ổn định vợ con, tôi lại trăn trở… Xin hãy cho tôi lời khuyên. 

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Khám phá thêm + Nguoi Noi Tieng + Nguoi Dep Viet Nam + Idol Viet Nam + Nghe Si Viet + Tin Tuc Sao Viet + Thuong Hieu Ca Nhan + Nguoi Noi Tieng Phim