(Yeu.vn) – Chồng tôi luôn cho rằng đã là vợ chồng thì không cần phải cầu kỳ, hình thức những dịp lễ.
Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 8/3 là chồng tôi sẽ chuyển tiền cho mẹ và em gái của anh. Sáu năm làm vợ, tôi đã quen với cái cảnh đó. Nhưng quen không có nghĩa là tôi không chạnh lòng.
Sáng 8/3 năm nay, chồng tôi vừa ăn sáng vừa mở ứng dụng ngân hàng. Anh chuyển khoản 2 triệu đồng, kèm theo lời nhắn: “Chúc mẹ 8/3 vui vẻ”.

Những dịp lễ tôi đều rất buồn vì không được chồng quan tâm (Ảnh minh họa: Sina).
Thêm 2 triệu nữa được chuyển vào tài khoản của em gái, kèm theo tin nhắn: “Anh gửi em chút quà”.
Sau hai lần chuyển khoản đó, câu chuyện 8/3 của gia đình tôi coi như kết thúc, không có thêm bất cứ điều gì dành cho tôi.
Những năm đầu mới cưới, tôi từng hỏi chồng rằng anh có nghĩ đến việc tặng quà cho vợ không, tại sao sau khi cưới anh lại thay đổi?
Chồng tôi cười, nói rằng vợ chồng với nhau thì cần gì mấy chuyện hình thức. Anh cho rằng hoa rồi cũng héo, quà rồi cũng cất vào tủ. Anh còn nói tiền anh đưa tôi tiêu hàng tháng còn nhiều hơn mấy món quà đó.
Nhưng sau câu nói đó, anh lại giải thích thêm rằng mẹ và em gái thì khác.
Anh bảo phụ nữ trong nhà nếu không để ý thì dễ buồn lòng. Mẹ thì cả đời vất vả nuôi con, còn em gái thì cũng là phụ nữ, cần được quan tâm.
Anh nói như thể việc đó rất hợp lý. Tôi vẫn nhớ năm thứ ba sau khi cưới, bạn thân của tôi đăng ảnh bó hoa rất to do chồng tặng. Cô ấy viết rằng chỉ cần một cành hoa thôi cũng đủ thấy mình được trân trọng.
Buổi tối, tôi đem chuyện đó kể với chồng. Anh lại cho rằng đàn ông bây giờ bị mạng xã hội làm cho phải diễn quá nhiều. Anh còn nói một câu khiến tôi im lặng luôn: “Anh không thích sống giả tạo”.
Tôi nghe xong cảm thấy trống rỗng. Vì người đàn ông “không thích hình thức” đó, mỗi năm vẫn rất đều đặn chuyển tiền cho mẹ và em gái.
Điều khiến tôi bắt đầu thấy khó chịu thật sự là vào năm ngoái.
Hôm đó, em gái chồng đăng lên mạng xã hội ảnh chụp màn hình giao dịch chuyển tiền của anh. Cô ấy viết một đoạn rất dài nói rằng anh trai luôn nhớ đến phụ nữ trong gia đình, lúc nào cũng chu đáo và tâm lý.
Bài viết đó nhận được rất nhiều lời khen. Bạn bè của cô ấy bình luận rằng có một người anh trai như vậy thật đáng ngưỡng mộ.
Tôi đọc xong, tự nhiên thấy mình giống như một người đứng ngoài câu chuyện.
Tối hôm đó, khi con đã ngủ, tôi mới hỏi chồng một câu mà tôi đã giữ trong lòng rất lâu. Tôi hỏi rằng trong những người phụ nữ của gia đình anh, tôi có nằm trong danh sách đó không.
Chồng tôi nhìn tôi như thể tôi đang suy diễn điều gì đó quá nghiêm trọng. Anh nói rằng tôi nghĩ nhiều quá. Anh còn nói một câu mà tôi nhớ rất rõ: “Em là vợ thì phải hiểu cho anh”.
Anh giải thích rằng mẹ và em gái là người ở hai nhà khác nhau, nếu không để ý thì dễ mất hòa khí. Còn vợ chồng sống với nhau mỗi ngày thì cần gì mấy chuyện đó.
Tôi nghe xong chỉ biết im lặng.
Vì hóa ra, trong suy nghĩ của anh, người cần giữ hòa khí lại không phải là tôi. Năm nay, mọi thứ vẫn lặp lại y hệt.
Sau khi chuyển tiền cho mẹ và em gái, chồng tôi đứng dậy đi ra ngoài như thể vừa hoàn thành một việc rất quan trọng trong ngày.
Khi chồng về nhà, tôi đặt lên bàn hai phong bì. Một phong bì ghi tên mẹ chồng. Một phong bì ghi tên em gái chồng. Mỗi phong bì 3 triệu đồng.
Chồng tôi nhìn tôi ngạc nhiên, hỏi tôi làm vậy để làm gì.
Tôi nói rằng tôi cũng muốn học theo anh, quan tâm phụ nữ trong gia đình để giữ hòa khí. Tôi còn nói thêm rằng tôi là “người ngoài”, nên chắc càng phải để ý hơn đến mẹ chồng và em chồng.
Chồng tôi lập tức cau mày. Anh nói rằng tôi đang làm quá mọi chuyện và cố tình châm chọc anh.
Có thể anh nói đúng nhưng lúc đó tôi mới nhận ra một điều rất đơn giản. Suốt nhiều năm qua, tôi luôn cố gắng trở thành một người vợ hiểu chuyện. Tôi chấp nhận những điều khiến mình không thoải mái chỉ để gia đình yên ổn. Nhưng càng hiểu chuyện, tôi lại càng thiệt thòi.
Ngày 8/3 vốn là ngày dành cho phụ nữ.
Tôi không cần hoa đắt tiền. Tôi cũng không cần những món quà phô trương nhưng ít nhất, tôi cũng muốn được nhớ đến.
Vậy mà suốt sáu năm làm vợ, điều tôi nhận được nhiều nhất vào ngày này lại chỉ là một câu quen thuộc: “Vợ chồng cần gì hình thức”.
Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi một điều, nếu ngay cả sự quan tâm nhỏ nhất cũng bị coi là hình thức, thì rốt cuộc một người vợ cần điều gì để biết mình vẫn được chồng trân trọng?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
0 Nhận xét