(Yeu.vn) – Khi gần gũi, chúng tôi không dám thở mạnh, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, kể cả những cảm xúc rất tự nhiên của một đôi vợ chồng mới cưới.
Tôi và chồng kết hôn cách đây vài tháng. Anh là con út trong gia đình, tính tình rất hiền lành, chăm chỉ. Sau khi cưới, chúng tôi bắt đầu cuộc sống hôn nhân trong căn tập thể cũ của bố mẹ chồng.
Căn nhà đã được xây dựng từ hàng chục năm trước, có diện tích chưa đến 20m2. Trước khi cưới, tôi đã biết nhà anh chật, nhưng chỉ khi thực sự dọn về sống, tôi mới thấy đủ chuyện bất tiện phát sinh.
Căn nhà được thiết kế theo kiểu nhà ống, một lối đi duy nhất chạy dọc từ cửa vào đến cuối nhà. Ngay lối vào là bể nước và khu nấu ăn, lúc nào cũng ẩm ướt. Đi sâu vào một chút là khoảng trống đủ kê một bộ bàn ghế nhỏ.
Sát đó là chiếc giường của bố mẹ chồng, đặt ngay trong không gian sinh hoạt chung. Phía cuối là phần cơi nới bằng chuồng cọp được tận dụng làm phòng riêng cho vợ chồng tôi.
Gọi là phòng riêng, nhưng thực chất chỉ là một khoảng không gian được ngăn lại bằng một bờ tường mỏng. Từ ngày cưới tôi, chồng mới làm thêm chiếc cửa lùa.
Đêm đầu tiên sau đám cưới, tôi bước vào phòng với tâm trạng vừa hồi hộp, vừa ngượng ngùng. Ngoài kia, bố mẹ chồng vẫn đi lại, dọn dẹp, tiếng ti vi vẫn bật. Tôi nghe rõ từng âm thanh, từng bước chân, đến mức cảm giác như mọi chuyển động của mình đều có thể bị nhìn thấy.
Khi mọi thứ cuối cùng cũng yên ắng, tôi và chồng nằm cạnh nhau. Anh nắm tay tôi, khẽ nói: “Cố gắng một thời gian nhé em”. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng rối bời.
Khoảng cách giữa chúng tôi và bố mẹ chồng chỉ là một bức tường mỏng, mỏng đến mức tôi có thể nghe tiếng ho hay tiếng kéo gỗ của bố chồng. Và cũng vì thế, khi chồng ôm tôi gần hơn, tôi bất giác căng cứng người.
Chúng tôi không dám thở mạnh, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, kể cả những cảm xúc rất tự nhiên của một đôi vợ chồng mới cưới. Tôi thấy tim mình đập rất nhanh, cứ thấp thỏm không yên. Đêm tân hôn trôi qua trong sự dè dặt đến nghẹt thở.

Đêm tân hôn trôi qua trong sự dè dặt đến nghẹt thở (Ảnh minh họa: Pinterest).
Ngày hôm sau thức dậy, tôi cứ thấy thấp thỏm không yên, thi thoảng lại nhìn sắc mặt mẹ chồng.
Những ngày sau đó, cuộc sống trong căn nhà chật chội dần bộc lộ hết những tình huống dở khóc dở cười. Buổi sáng, cả nhà thức dậy gần như cùng lúc. Một người rửa mặt là cả nhà phải chờ. Tôi nhiều lần lúng túng khi bước ra ngoài với bộ đồ ngủ còn chưa chỉnh tề, bắt gặp bố chồng đang ngồi uống nước.
Đôi khi, tôi muốn nũng nịu hay thân mật với chồng một chút cũng khó. Chỉ cần nói nhỏ thôi là bố mẹ chồng có thể nghe thấy, cảm giác riêng tư gần như không tồn tại.
Nhưng điều khiến tôi áp lực nhất vẫn là chuyện gần gũi vợ chồng. Mỗi lần anh ôm tôi, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh bố mẹ chồng chỉ cách đó vài bước chân. Tôi trở nên căng thẳng, mất tự nhiên. Nhiều lần, tôi viện cớ mệt để tránh né.
Có hôm, anh im lặng rất lâu rồi hỏi: “Em không thoải mái à?”. Tôi không biết trả lời thế nào, chỉ quay mặt đi. Tôi sợ nói ra sẽ khiến anh buồn, nhưng im lặng thì chính tôi lại thấy ngột ngạt.
Tôi bắt đầu nhớ căn phòng nhỏ của mình trước đây, dù không rộng nhưng là của riêng tôi. Nhiều đêm, tôi nghĩ, liệu mình có nên đề nghị ra ở riêng không. Nhưng khi nghĩ đến điều kiện kinh tế hiện tại, tôi lại chùn bước. Thu nhập của hai vợ chồng chưa cao, nếu thuê nhà sẽ rất chật vật. Ở chung thì tiết kiệm được một khoản, có thể tích góp để sau này mua nhà.
Chồng tôi cũng từng nói: “Cố vài năm, rồi mình sẽ có chỗ riêng”. Tôi hiểu điều đó, và tôi cũng muốn cùng anh xây dựng tương lai. Nhưng những đêm thấp thỏm như thế này, tôi không biết mình có thể cố được bao lâu.
Ở thành phố này, có rất nhiều khu tập thể cũ, khu nhà chật chội có tới 2-3 thế hệ cùng chung sống. Tôi không biết mọi người đã ứng xử thế nào trong hoàn cảnh này. Tôi sợ bản thân cứ tránh né chồng thì hôn nhân nguội lạnh, mà sống mãi trong không gian chật hẹp thì tôi cảm thấy ngột ngạt và nảy sinh đủ suy nghĩ tiêu cực.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
0 Nhận xét