(Yeu.vn) – Tôi có hai cái tội. Tội thứ nhất là ham sắc, chết vì gái đẹp. Tội thứ hai là để nhà vợ dắt mũi như một con lừa.
Chàng trai áp lực với gia đình nhà vợ (Ảnh minh họa: Printerest).
Nhìn đống quà toàn hàng thương hiệu, tôi xót ruột vẫn phải nhăn răng cười. Bởi vì nàng nói đúng. Chúng tôi làm ăn được hay không cũng nhờ vào phúc phận gia đình. Vả lại, chúng tôi đi làm cả năm, có một dịp lễ Tết để tri ân người thân cũng là phải lẽ.
Thế nhưng sự dễ dãi nuôi dưỡng ra người không biết điều. Tết năm nay người vợ xinh đẹp của tôi thủ thỉ: “Cả năm vợ chồng mình sống gần bố mẹ ở đây rồi (ý là bố mẹ đẻ ra tôi). Năm nay về đón Tết ở quê nhà em nhé”.
“Ăn chơi nghỉ ngơi vài bữa, mùng 2 Tết đại gia đình đi chơi một chuyến. Bố mẹ em chưa được đi xa bao giờ. Cho các cụ mở mang thư giãn là có hiếu đúng không anh?”. Từ sáng sớm nàng đã giục tôi lái xe về cho đỡ tắc đường.
Nàng nói mọi người ở quê đang mở tiệc chờ đón chúng tôi. Hóa ra có tiệc thật. Gia đình nàng hơn chục người lớn, chưa kể các cháu, ai cũng tranh nhau gọi món. Khi bữa ăn kết thúc, tất cả cùng hoan hỉ í ới nhau: “Ai đi xe nào về xe ấy nhé”.
Rồi họ rời đi, điềm nhiên như không, nhe nhõm như chưa từng ăn cỗ. Chỉ còn lại mình tôi và vợ xinh đẹp, đương nhiên tôi lãnh trách nhiệm rút ví trả tiền. Trong một tích tắc tôi cảm thấy đôi chút không vui nhưng vợ xinh đẹp kéo nhẹ tay áo tôi, nũng nịu:
“Ai bảo anh làm giám đốc của đời em. Mọi người quý anh, thân thiết lắm mới thế đấy”.
Chiều tối, tôi dự định thư giãn bằng cách ngồi uống trà, đàm đạo nhân tình thế thái cùng bố vợ. Mẹ vợ tranh thủ thân mật chuyện trò, nội dung đại ý ăn Tết xong bố mẹ sẽ sửa nhà, phá cái nhà cũ này đi, xây mới cho đàng hoàng, tử tế.
Vợ tôi từ trong giường nói vọng ra: “Phải đấy, xây nhà mới đi, con với anh Quang phụ cùng bố mẹ”. Khoảnh khắc đó bao nhiêu khó chịu, uất ức khiến tôi bộc phát. Tôi cười lạnh, nhẹ nhàng nói với chuyên gia bào tiền yêu quý của tôi:
“Những việc lớn này em nên bàn với anh trước. Em chỉ việc ở nhà hưởng thụ, không hề biết anh vất vả thế nào, công việc của công ty đang rối ra sao. Anh không đủ tiền để xây nhà cho bố mẹ ngay được”.
Nói xong tôi quay lại xin lỗi bố mẹ vợ: ” Con sợ làm bố mẹ thất vọng, nhưng con không giàu có lắm đâu, kiếm tiền cũng không dễ”. Viện lý do có điện thoại gấp, tôi xin phép quay lại thành phố. Bên tai vẫn vẳng tiếng nũng nịu của vợ:
“Xong việc về sớm, cả nhà đợi anh đi chơi. Tiền vé, tiền phòng em đặt hết rồi”. Trên đường lái xe trở về thành phố, tôi cay đắng ngẫm nghĩ. Đúng là không dại nào bằng cái dại nào. Già đầu vẫn chết vì gái đẹp.
Tôi xác định yêu em, lấy em làm vợ thì đương nhiên em là sự ưu tiên. Tôi không tiếc tiền chăm sóc cho người phụ nữ của mình. Tuy nhiên lấy vợ phải cáng đáng theo cả một phi đoàn người nhà nàng thì tôi chưa tính tới.
Tôi cưới vợ là cần người phụ nữ biết lo toan, thương xót tôi, biết nghĩ cho tương lai, xây dựng cuộc sống cùng tôi chứ không phải cưới một cô nàng chỉ biết có hiếu với bố mẹ, anh chị nhà nàng, tìm mọi cách bòn rút tôi để cung phụng đại gia đình nhà vợ.
Tiền tôi làm ra là do tôi mài đầu, bạc tóc kinh doanh mới có. Với dân làm ăn, tiền không bao giờ là vỏ hến. Tôi đảo vô lăng quay xe về nhà bố mẹ đẻ. Tự dưng trong lòng thấy nôn nao.
Tệ thật, thế mà tôi còn định nghe lời vợ bỏ bố mẹ mình ăn Tết không có tôi, để nhất tâm có hiếu với nhà vợ. Rút kinh nghiệm để đời, có hiếu với người sinh ra mình là đủ vui rồi, tôi không cần phải có hiếu với nhà bên vợ nữa.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
0 Nhận xét